Thứ Năm, 23 tháng 1, 2014

Tỉ phú giữa đại du hoc uc ngàn








Đó là thành quả đáng khen của vợ chồng anh Lê Văn Mừng (41 tuổi) và chị Nguyễn Thị Tự (40 tuổi) sau 16 năm làm kinh tế mới ở thôn Cù Dừn, xã Hướng Lộc (huyện Hướng Hóa, tỉnh Quảng Trị).



 Mừng "tỷ phú" đứng giữa cơ ngơi hồ tiêu của mình. 


 Tiếng gọi nơi đại ngàn 


Khoảng 16 năm về trước, chàng trẻ trai vùng biển cát trắng Triệu Phước (huyện Triệu Phong, tỉnh Quảng Trị) Lê Văn Mừng hé lộ với bà con lối xóm cái ý định "táo tợn" đi làm kinh tế mới ở Hướng Hóa - mảnh đất rừng thiêng nước độc phía tây tỉnh Quảng Trị. Ngay tức khắc Mừng nhận được rất nhiều lời khuyên can, cản ngăn từ phía anh em trong gia đình và bạn bè láng giềng. Có người độc miệng còn gán cho anh những biệt danh khó nghe, nà "điên", "khùng", "mát dây"…


Năm 1996, ở xã Triệu Phước có chính sách cổ vũ, hỗ trợ cho những hộ dân đi làm kinh tế mới ở vùng sâu, vùng xa. Sau nhiều đêm thức trắng, rút cục Mừng quyết định lên đường. Khi đi, Mừng chỉ "một mình một ngựa" mà không kéo cả gia đình theo. Lý do: vợ anh lúc đó còn bận bịu chăm bẵm đứa con mới được vài tháng tuổi và bốn sào ruộng đang nhú chồi non.


Cầm trên tay hơn 2 triệu đồng hỗ trợ của nhà nước và mấy trăm ngàn đồng mà vợ chồng tích góp, anh không dám tiêu hoang toàng vì đã lường trước sự du hoc mien phi khó khăn, thiếu thốn đang chờ trước mắt. Lúc mới lên, thôn Cù Dừn chỉ là một bản làng heo hút, lác đác của đồng bào dân tộc Vân Kiều. Đường ra trọng tâm huyện Hướng Hóa chỉ là một lối mòn nhỏ vừa một người đi và phải mất hơn nửa ngày trời cuốc bộ mới đến được.


Mừng rùng mình kể lại: "Những ngày đầu mới lên đây, chúng tôi thiếu thốn đủ thứ. Đau ốm liên miên mà thuốc men không có, trong khi đó trạm y tế huyện quá xa xăm, cách nửa ngày trời trèo non, lội suối mới đến. Do điều kiện khí hậu khắc nghiệt, những cơn sốt rét rừng kinh khủng nên có rất nhiều bà con từ miền xuôi lên trong tổng số 40 hộ bỏ về quê hết. Riêng tôi cũng nhiều lần muốn bỏ về nhưng… dân bản nơi đây sẵn sàng cho cơm, khoai, sắn những lúc tôi bị đói, họ xem tôi như một thành viên cật ruột của bản nên tôi đã nán lòng ở lại…".


Ngày ấy, chính quyền thôn Cù Dừn cấp cho anh Mừng gần 6 ha đất bỏ hoang, nằm thoải theo chân đồi pháo binh. Cây cối, lau lách còn mọc rậm rịt. Anh vắt sức của mình ra khai phá, trồng sắn, khoai để "lấy ngắn nuôi dài". Hằng ngày, cứ 4 giờ sáng trong căn chòi cất tạm, anh thức dậy loay hoay nhen lửa nấu cơm nước để đi làm sớm và làm cho tới tối mịt, cố định không để thước đất nào bỏ hoang.


Mừng http://kenhduhoc.Vn/tag/doc-nhu-chuyen-valentine-cua-du-hoc-sinh/ vẫn còn nhớ như in cảnh thống khổ ban sơ: "Có những tháng tôi chỉ ăn cơm với muối, nước mắm và măng rừng, nên thân thể thiếu chất, gầy nhom. Cái chòi cất tạm của tôi quá đơn sơ, lâm thời nên ban đêm ngủ cứ sợ… cọp xơi, tôi phải thủ sẵn cây rựa bên mình. Khốn nỗi, đất ở đây còn sót lại khá du học nhiều bom đạn từ thời chiến tranh, có khi cuốc phải quả bom… rợn cả người. May mà nó không nổ, chứ không thì giờ "xanh cỏ" từ đời nảo lẽ nào tê rồi…".


 Sỏi đá cũng mủi lòng 


Hình ảnh chàng trai trẻ đôi mươi sáng rựa cầm tay, chiều cuốc trên vai cứ lặp đi lặp lại ngày này qua tháng nọ. Để rồi, trời không phụ lòng người, đất không từ chối những giọt mồ hôi đượm đà đã nhỏ xuống. Những vụ sắn, khoai đầu tay của anh tươi tốt, mỗi vụ anh thu hoạch hơn 70 tấn sắn, khoai tươi. Có số vốn kha khá trong tay, anh về quê đón vợ lên làm cùng và chuyển sang trồng cây công nghiệp lâu năm.


Khi thanh minh với bà con dân bản về ý định trồng hồ tiêu, anh nhận được nhiều lời khuyên can: "Đất đai ở đây khô cằn, mi trồng hồ tiêu không ăn nhằm chi mô, đừng có dại rước cây đó về… phí công!". Bất chấp sự bàn tán, cản ngăn đó, anh cố chí đi mua giống, ươm cọc để trồng. "Vạn sự khởi đầu nan", do chưa nắm được kỹ thuật trồng nên những cây hồ tiêu anh trồng chết dần chết mòn khi chưa đơm bông kết trái. Nhưng với bản chất cần cù, anh Mừng không thoái chí.


Sau nhiều lần luận bàn khóa học du học theo yêu cầu và thuyết phục vợ, anh Mừng cuốn gói vào Tây Nguyên để "ăn dầm ở dề", đi làm mướn cho những hộ trồng tiêu lớn trong vùng với mục đích học hỏi kỹ thuật trồng và săn sóc cho cây hồ tiêu. Anh Mừng còn tìm tòi đọc thêm sách báo chuyên ngành.


Cuối cùng đất không phụ cây, cây không phụ người. Những san sẻ của những hộ trồng hồ tiêu thành công đã giúp anh Mừng phát triển tốt cây hồ tiêu trên mảnh đất mới. Hơn 2.000 cây hồ tiêu của anh phát triển nhanh, có năng suất cao. Hiện nay mỗi vụ anh thu hoạch gần 6 tấn tiêu khô đã qua sơ chế, trừ mọi chi phí, vợ chồng anh thu nhập hơn 700 triệu đồng và tạo việc làm cho trên 10 lao động địa phương. Bên cạnh cây hồ tiêu, anh Mừng còn trồng thêm gần 6 ha cà phê, trên 150 cây huê (sưa). Anh khoe với chúng tôi: "Năm nay, vườn cà phê sẽ vào vụ chính sau hai lần ra bói, đặc biệt là vườn huê có đứa ở Đà Nẵng tìm đến đây và trả giá mỗi cây 30 triệu đồng rồi đó…".


Già làng Hồ Pả Ni (thôn Cù Dừn), người chứng kiến cảnh anh Mừng khi còn chân ướt chân ráo lên làm kinh tế ở đây, cho biết: "Lúc hắn (Mừng) mới lên, khổ cực lắm. Thiếu gạo, bà con cho hắn ăn hoài. Cái thằng này biết điều lắm, hắn giàu rồi nhưng hắn không quên ơn. Hắn nồng nhiệt trợ giúp, tai vạ, chỉ dạy cách trồng trọt cho bà con làng bản. Trong bản nhiều người giờ cũng khấm khá lên là nhờ hắn".


Chia tay anh, chúng tôi rời khỏi Cù Dừn. Ánh mắt sáng ngời ý chí, làn da rám đen mạnh khỏe, đôi tay sạn sần của anh Mừng chốc chốc lại xuất hiện trong đầu tôi. Một đồng nghiệp đi cùng với tôi buột miệng đọc lên hai câu thơ: " Bàn tay ta làm nên tuốt tuột. Có sức người sỏi đá cũng thành cơm "…


Lê Văn Mừng - một tỉ phú giữa đại ngàn. Hơn thế nữa, anh còn là một người sống có http://kenhduhoc.Vn/nganh-y-khoa-tai-truong-dai-hoc-lviv-ucraina/ tình có nghĩa, biết trước biết sau.



Tỉ phú giữa đại ngàn


10 4558 56 reviews

Có trong tay hơn 2.000 gốc tiêu sum xuê, trĩu hạt, gần 6 ha cà phê, 4 ha chuối và trên 150 gốc huê (sưa) đường kính 30 cm… , anh Lê Văn Mừng được người dân quanh vùng gọi là Mừng "tỉ phú".


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét